Thiên thần sa ngã

Trong căn nhà  nhỏ nằm ở một ngôi làng ven biển Quảng Ninh, ánh nắng chiều nhạt xuyên qua rèm voan trắng mỏng, rải những vệt sáng dài mềm mại lên sàn. Triệu Gia Hân đứng trước chiếc gương lớn viền gỗ cũ, vừa cởi bỏ chiếc váy lụa mỏng đã mặc cả ngày, để nó trượt xuống chân như một dòng nước.

Cô khẽ nghiêng đầu, mái tóc dài buông xõa một bên vai, đôi mắt trong veo nhìn chính mình – không phải để kiểm tra, mà như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật mà chính cô là người tạo ra.

Khuôn mặt cô vẫn giữ nguyên nét thanh thoát của một tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ: đường nét mềm mại, sống mũi cao thanh thoát, đôi môi đầy đặn tự nhiên hồng hào như vừa chạm son. Làn da mặt mịn đến mức gần như không có lỗ chân lông, trắng sáng nhưng không tái nhợt, mà ánh lên sắc hồng nhạt tự nhiên mỗi khi cô mỉm cười nhẹ với chính mình trong gương.

Ánh mắt cô trượt xuống thấp hơn. Bộ ngực của Gia Hân là một kiệt tác đầy mê hoặc: hai bầu ngực tròn trịa, căng mọng như hai quả đào chín mọng, kích cỡ vừa phải nhưng hình dáng hoàn hảo đến mức khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải nín thở. Chúng nằm cao, săn chắc, không hề xệ dù chỉ một chút, da ngực mịn màng trắng hồng như sữa tươi, mượt mà đến mức ánh nắng chiều chiếu qua còn tạo nên những vệt sáng lấp lánh nhẹ nhàng trên bề mặt. Hai núm vú nhỏ xinh, màu hồng phấn nhạt óng ánh, luôn dựng đứng một cách kiêu hãnh, nhạy cảm đến cực độ – chỉ cần một làn gió thoảng từ cửa sổ hờ hững lướt qua cũng khiến chúng run rẩy nhẹ, cứng lại đầy mời gọi, như đang thầm thì lời mời gọi những cái chạm vuốt ve. Mỗi nhịp thở sâu của cô khiến bộ ngực khẽ nhô lên rồi hạ xuống, tạo nên những đường cong sống động, gợi cảm, khiến người ta chỉ muốn đưa tay ôm lấy và cảm nhận sự mềm mại ấm áp ấy.

Dưới bầu ngực là vòng eo nhỏ nhắn đến đáng kinh ngạc – nhỏ đến mức cô chỉ cần đặt hai bàn tay lên là có thể ôm trọn, đường cong thon thả uốn lượn mềm mại như cành liễu. Làn da ở đây mượt mà, không một vết rạn, không một dấu mỡ thừa, trắng hồng đến mức ánh sáng chiếu vào còn phản chiếu lại thành những vệt sáng lung linh.

Rồi cô xoay người nhẹ, để gương phản chiếu phần sau. Cặp mông tròn trịa, đầy đặn, cao vểnh một cách kiêu hãnh – loại đường cong mà chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta phải nuốt nước bọt. Da mông căng mịn, không tì vết, trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh chiều tà, hai bên hông tạo thành hai đường lõm quyến rũ dẫn mắt xuống đôi chân.

Đôi chân cô dài, thẳng, không một chút thô ráp. Bắp đùi đầy đặn nhưng không hề dày, chuyển mượt mà xuống phần bắp chân thon gọn, rồi đến mắt cá chân nhỏ nhắn tinh tế. Da chân mịn màng như lụa, trắng hồng đều màu từ đùi xuống tận mu bàn chân, không một sợi lông , như thể cả cơ thể này được tạo ra chỉ để mặc những bộ váy ngắn và tất lụa mỏng.

Cuối cùng, khi cô khẽ dạng nhẹ hai chân, ánh mắt dừng lại ở nơi bí mật nhất. Âm hộ của Triệu Gia Hân nhỏ nhắn, khép kín chặt chẽ như một nụ hoa chưa nở hết, hai mép ngoài căng mọng, dày dặn đầy đặn, màu hồng hào rực rỡ như cánh hoa anh đào vừa thấm sương mai. Không một sợi lông nào – cô luôn wax sạch sẽ, tỉ mỉ, để lộ làn da mịn màng trắng hồng óng ánh xung quanh, mượt đến mức gần như phát sáng dưới ánh nắng dịu dàng. Phần khe giữa khẽ hé mở khi cô thở nhẹ, để lộ lớp da bên trong hồng nhạt ẩm ướt tự nhiên, nhạy cảm và mời gọi đến mức chỉ cần tưởng tượng một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến nơi ấy co giật nhẹ, ửng đỏ đầy dâm đãng. Toàn bộ vùng kín ấy toát lên vẻ ngây thơ tinh khôi xen lẫn sự quyến rũ mãnh liệt, vừa trong sáng như thiếu nữ lần đầu, vừa dâm đãng như một nữ thần tình ái đang chờ đợi được khám phá, khiến bất kỳ ai nhìn cũng phải rạo rực, khao khát được vuốt ve và chiếm hữu.

Cô đưa tay vuốt nhẹ từ cổ xuống ngực, qua eo, rồi vòng ra sau mông, cảm nhận làn da mát lạnh dưới đầu ngón tay. Một nụ cười thoáng qua trên môi – không phải kiêu ngạo, mà là sự hài lòng sâu sắc của một người biết rõ giá trị tuyệt đối của cơ thể mình.

Triệu Gia Hân khẽ cười một mình, cô nghiêng đầu nhìn bóng mình trong gương, hai má ửng hồng vì cái cảm giác vừa tự hào vừa hơi e thẹn.

“Mình vẫn còn xinh thật đấy chứ,” cô thì thầm.

Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bầu ngực mình, rồi khẽ thở dài thỏa mãn, mắt long lanh. “ Không biết bao giờ Minh về nhỉ,tối nay chết với tui.”

Cô quay người, bước nhẹ nhàng đến chiếc tủ gỗ nhỏ cạnh giường, kéo ngăn kéo ra. Bên trong là bộ đồ ngủ lụa đen mỏng tang mà cô đã chọn mua kín đáo tuần trước – lớp ren viền tinh tế, phần trên chỉ che vừa đủ bầu ngực để lộ khe ngực sâu hút hồn, phần dưới là chiếc quần lọt khe nhỏ xinh, ôm sát cặp mông tròn trịa và để lộ gần hết đôi chân dài miên man. Cô cầm bộ đồ lên, vuốt ve lớp vải mát lạnh, rồi chậm rãi mặc vào.

Khi lớp lụa mỏng chạm vào da thịt, cô khẽ rùng mình vì cảm giác tê tê dễ chịu. Chiếc áo ngủ ôm sát lấy đường cong cơ thể, hai núm vú nhô rõ qua lớp ren mỏng, phần dưới thì ngắn cũn cỡn, chỉ vừa che được âm hộ và một phần mông, để lộ hết phần đùi trắng mịn. Cô xoay một vòng trước gương, mái tóc dài tung bay, rồi dừng lại, khẽ mỉm cười với chính mình.

Cô bước đến bên cửa sổ, khẽ vén rèm nhìn ra biển. Ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần tắt, sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ đá. Đây là ngôi nhà nhỏ ven biển Quảng Ninh mà chồng cô – một chàng trai giản dị, từng là kỹ sư xây dựng – đã mua lại và sửa sang thành tổ ấm cho hai vợ chồng sau khi cưới. Gia Hân từng là tiểu thư nhà giàu ở Hà Nội, được nuông chiều từ nhỏ, nhưng sau khi gặp và yêu anh, cô đã quyết định theo chồng về vùng quê biển này, bỏ lại cuộc sống xa hoa để đổi lấy sự bình yên và tình yêu chân thành. Ban ngày cô vẫn làm việc ở công ty nhỏ gần đó, nhưng mỗi buổi chiều về nhà, cô lại biến thành cô vợ nhỏ chờ chồng, thích thú với những khoảnh khắc riêng tư thế này.

Cô ngồi xuống mép giường, chân khẽ đung đưa, bộ đồ ngủ lụa đen ôm sát cơ thể, ánh sáng chiều tà chiếu qua làm làn da cô thêm phần óng ánh. Cô nhìn đồng hồ – còn khoảng nửa tiếng nữa chồng về. Gia Hân mỉm cười nhẹ, nằm nghiêng xuống giường, chống tay lên má, mắt long lanh chờ đợi,chờ đợi tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa.

3 tiếng sau...

Tiếng xe hơi dừng lại trước cổng ngôi nhà gỗ ven biển, đèn pha quét qua hàng rào tre một lượt rồi tắt ngấm. Triệu Gia Hân đang ngồi trên mép giường, bộ đồ ngủ lụa đen mỏng tang vẫn ôm sát cơ thể, nghe tiếng động thì khẽ nhíu mày. Cô nhìn đồng hồ – đã hơn mười giờ đêm, chồng cô vẫn chưa về, chắc lại tăng ca ở công trường.

Cửa xe mở ra, tiếng cười khàn khàn của một người đàn ông lớn tuổi vang lên, xen lẫn tiếng vịn vai ai đó loạng choạng. Gia Hân vội đứng dậy, kéo thêm chiếc áo khoác mỏng che tạm phần trên, rồi bước ra cửa.

“Anh… để em tự về được mà,” giọng chồng cô – Minh – lè nhè, rõ ràng đã say bí tỉ. “Cảm ơn anh… đưa em về tận nhà…”

“Thôi nào, cậu say thế này, để anh đưa vào nhà cho chắc ăn,” giọng người đàn ông trầm ấm, mang chút uy quyền quen thuộc. Đó là anh Tuấn – sếp trực tiếp của Minh, tầm 50 tuổi, dáng người cao lớn, tóc điểm bạc, vẫn giữ được vẻ phong độ của một doanh nhân từng trải. Anh khoác vai Minh, dìu cậu trai trẻ bước qua cổng.

Gia Hân vội mở cửa rộng, ánh đèn vàng ấm áp từ trong nhà hắt ra. “Anh Minh… anh say thế này à? Em chào anh Tuấn ạ. Mời anh vào nhà uống nước cho đỡ mệt, ngoài này gió biển lạnh lắm ạ.”

Anh Tuấn ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên người cô một giây lâu hơn bình thường. Bộ đồ ngủ lụa đen mỏng manh dưới lớp áo khoác hờ hững, đường cong cơ thể vẫn lộ rõ dưới ánh đèn mờ ảo. Anh mỉm cười, giọng ôn tồn: “Cảm ơn em, giúp anh một tay đưa Minh vào đi”

Gia Hân đỡ Minh vào phòng khách, đặt anh nằm dài trên ghế sofa. Minh lẩm bẩm gì đó rồi thiếp đi ngay, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Cô quay sang anh Tuấn, khẽ cúi đầu: “Anh ngồi đi ạ. Em pha nước chanh ấm cho anh giải rượu nhé?”

“Ừ, được rồi, cảm ơn em.”

Anh Tuấn ngồi xuống ghế sofa, lưng tựa thoải mái, hai tay đặt nhẹ lên đùi. Ánh mắt anh lặng lẽ dõi theo Triệu Gia Hân khi cô quay lưng bước vào bếp. Dưới ánh đèn vàng dịu, lớp áo khoác mỏng chỉ che hờ phần trên, để lộ rõ chiếc váy ngủ lụa đen ngắn cũn cỡn, gấu váy chỉ vừa chạm giữa đùi.

Lớp lụa mỏng ôm sát cặp mông tròn trịa, cao vểnh, mỗi bước chân khiến hai bên mông khẽ rung nhẹ theo nhịp, đường cong sống động đầy khiêu khích. Gấu váy ngắn đến mức chỉ cần cô cúi nhẹ hay xoay người là thoáng lộ ra viền ren mỏng của chiếc quần lọt khe, để lộ phần da hông và đùi trong trắng mịn màng. Đôi chân dài thẳng tắp, da trắng hồng óng ánh dưới ánh đèn, bắp đùi đầy đặn nhưng săn chắc, chuyển mượt mà xuống mắt cá chân nhỏ nhắn. Mỗi bước đi, gấu váy khẽ bay lên theo gió lùa từ cửa sổ, thoáng lộ phần đùi trong mịn màng, khiến ánh mắt anh Tuấn không thể rời khỏiAnh khẽ nuốt nước bọt, hắng giọng một tiếng khô khan để che giấu sự chú ý đang dâng lên, nhưng hình ảnh đôi chân dài và gấu váy ngắn ấy vẫn in sâu trong đầu anh.


Khi Gia Hân mang khay nước chanh ra, cô ngồi đối diện, cách anh một khoảng bàn trà nhỏ. “Hôm nay anh Minh về muộn thế này, chắc anh bận rộn lắm ạ? Em nghe anh ấy bảo hôm nay ký được dự án lớn, mừng quá.”

Anh Tuấn nhấp ngụm nước, gật đầu hài lòng. “Ừ, dự án này không nhỏ đâu. Thằng Minh làm tốt lắm, thuyết trình mạch lạc, xử lý tình huống nhanh nhạy. Hôm nay nó uống nhiều vì mấy đối tác ép, nhưng đáng công chứ. Anh thấy nó có tiềm năng, sắp tới anh cũng sắp nghỉ hưu rồi, biết đâu.... ”

Lời nói bóng gió khiến Gia Hân mắt sáng lên, hai má ửng hồng vì vui mừng. “Thật ạ? Em cảm ơn anh nhiều lắm. Anh Minh về nhà toàn kể về anh . Anh tốt với anh ấy quá.”

Anh Tuấn cười nhẹ, ánh mắt lại lướt qua cô, lần này dừng lâu hơn ở phần cổ áo khoác hơi trễ, để lộ khe ngực sâu hút hồn qua lớp ren mỏng. Anh khẽ nghiêng đầu, giọng trầm ấm nhưng tự nhiên hơn, như đang nói thật lòng:

“Thằng Minh may mắn thật. Một cô gái như em – xinh đẹp, dịu dàng, lại còn biết chiều chồng… hiếm lắm.”

Lời khen thẳng thắn, không vòng vo, mang chút chân thành pha lẫn sự đánh giá của một người đàn ông từng trải, khiến Gia Hân khẽ đỏ mặt, không biết nên đáp lại thế nào. Cô chỉ mỉm cười ngại ngùng, tay vô thức kéo mép áo khoác lên cao hơn một chút.

 “Anh cứ đùa em… Em cũng bình thường thôi.”

Anh Tuấn nghiêng người về trước một chút, giọng trầm xuống: “Đâu anh nói thật… Thằng  nào mà không ghen tị mới là lạ. KA KA KA ” Tuấn cười sảng khoái , nhưng nụ cười ấy mang chút gì đó khác lạ – không còn chỉ là lời khen xã giao.

Gia Hân cảm nhận được ánh mắt anh – thi thoảng lại lướt qua ngực cô, qua eo, rồi xuống đùi khi cô khẽ dịch chân. Không phải ánh nhìn thô lỗ, mà là cái nhìn chậm rãi, đánh giá, như đang thưởng thức một món đồ quý giá. Đây là lần đầu hai người gặp nhau, vậy mà ánh mắt ấy đã khiến cô khẽ rùng mình, không phải sợ, mà là cảm giác lạ lẫm, hơi khó chịu xen lẫn chút bối rối. Cô kéo áo khoác kín hơn, cười trừ.

Anh Tuấn cười khẽ, đứng dậy. “Thôi, muộn rồi, anh về đây. Minh ngủ say thế này, em trông nom nó nhé. Có gì cần gì cứ gọi anh, số anh Minh có rồi.” Anh dừng lại trước cửa, quay đầu nhìn cô lần nữa, ánh mắt sâu hơn. “Chúc hai vợ chồng ngủ ngon hahahha”

Gia Hân tiễn anh ra cửa, khẽ gật đầu: “Dạ, em cảm ơn anh. Anh về cẩn thận ạ.”

Cửa đóng lại, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn vương chút cảm giác kỳ lạ từ ánh mắt ấy. Cô quay vào phòng, nhìn Minh vẫn ngủ say trên sofa, rồi khẽ mỉm cười. Dù sao thì… chồng cô có triển vọng thăng chức rồi. Cô nhẹ nhàng dìu Minh vào giường, tắt đèn, nằm xuống giường .

Gia Hân nằm nghiêng người, kéo chăn mỏng đắp qua hông, cố gắng nhắm mắt để ngủ. Nhưng càng cố, đầu óc cô càng tỉnh táo một cách khó chịu.

Ban đầu, cô đã mong chờ tối nay đến phát điên. Suốt cả ngày, cô chỉ nghĩ đến khoảnh khắc Minh về nhà, tắm rửa xong sẽ ôm cô từ phía sau, thì thầm những lời ngọt ngào, rồi hai người quấn lấy nhau trên chiếc giường này. Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng: tắm nước hoa hồng, wax sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ lụa đen mà Minh thích nhất – loại mỏng đến mức chỉ cần chạm nhẹ là anh đã không kiềm chế nổi.

Thế mà giờ đây, Minh nằm ngay bên cạnh, hơi thở đều đều pha lẫn mùi rượu nồng nặc, say đến mức lật người cũng không nổi. Cô khẽ đưa tay chạm vào lưng anh, hy vọng anh sẽ tỉnh dù chỉ một chút. Nhưng Minh chỉ cựa quậy rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Gia Hân cắn nhẹ môi dưới, cảm giác hụt hẫng lan tỏa khắp cơ thể. Phía dưới âm hộ vẫn còn ướt át từ những tưởng tượng ban chiều, lớp lụa mỏng dính nhẹ vào da thịt nhạy cảm, mỗi lần cô khẽ cọ chân vào nhau là lại có cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Cô thở dài khe khẽ, lật người nằm ngửa, hai tay đặt lên bụng dưới, cố gắng hít thở sâu để dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ.

Nhưng càng cố dập tắt, nó càng bùng lên.

Cô đưa tay xuống dưới, chậm rãi luồn qua lớp lụa mỏng, chạm vào phần vải đã ướt sũng ngay giữa hai đùi. Ngón tay lướt nhẹ dọc theo khe ẩm, cảm nhận rõ ràng sự nhạy cảm đang dâng trào. Cô khẽ ấn vào hột le đang sưng mọng, xoa theo vòng tròn chậm rãi, rồi nhanh dần. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, ngực phập phồng mạnh mẽ, hai núm vú cương cứng cọ vào lớp ren mỏng tạo cảm giác nhói tê.

Trong khoảnh khắc cao trào dần kéo đến, đầu óc cô bất giác lướt qua hình ảnh ban nãy – ánh mắt của anh Tuấn lúc ngồi đối diện. Cái nhìn chậm rãi, sâu thẳm, không vội vã nhưng đầy ý tứ, dừng lại ở khe ngực cô, ở phần đùi trắng lộ ra dưới gấu váy ngắn. Không phải cô nghĩ về anh ta, chỉ là khoảnh khắc ấy chợt hiện lên, như một tia sáng lóe qua màn đêm. Và lạ thay, chỉ riêng cái ký ức ấy thôi cũng khiến cơ thể cô phản ứng mạnh hơn một chút: âm hộ co bóp dữ dội hơn, chất lỏng ấm nóng trào ra nhiều hơn, cao trào đến nhanh và mãnh liệt hơn bình thường.

Cô cong người, hai chân siết chặt lấy tay mình, cắn chặt môi để không rên to. Sóng khoái cảm dâng trào, cuốn phăng mọi suy nghĩ trong vài giây.

Rồi mọi thứ lắng xuống.

Gia Hân nằm im, mắt mở to nhìn trần nhà trong bóng tối. Tim vẫn đập thình thịch. Cô rút tay ra, ngón tay bóng loáng chất lỏng trong suốt. Cô khẽ lau vào mép chăn, rồi nằm im thở dốc.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khó chịu len lỏi vào lòng. Sao tự dưng lại nghĩ đến ánh mắt của người đàn ông ấy? Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, một lời khen xã giao, một nụ cười sảng khoái bình thường. Cô lắc đầu mạnh, như muốn xua đi hình ảnh đang lởn vởn.

“Không được nghĩ linh tinh,” cô tự nhủ thầm, giọng trong đầu nghiêm khắc với chính mình. “Chỉ là do cơ thể đang… đang thèm thôi. Không liên quan gì đến anh ta cả.”

Cô quay sang nhìn Minh, vẫn ngủ say không hay biết gì. Lòng cô chợt dâng lên chút áy náy xen lẫn thương chồng. Anh ấy đã cố gắng làm việc, đã uống nhiều vì công việc, vì tương lai của hai vợ chồng. Còn cô thì nằm đây, tự xử một mình và lại còn để đầu óc lạc lối dù chỉ trong tích tắc.

Cô kéo chăn đắp kín người, nhắm mắt lại lần nữa. Lần này cô cố gắng tập trung vào hơi thở đều đặn của Minh, vào mùi quen thuộc của anh, vào những kỷ niệm ngọt ngào hai người từng có. Dần dần, cơ thể mệt mỏi cũng thả lỏng.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thì thầm trong đầu, như một lời khẳng định với chính mình:

“Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua thôi. Không có gì cả.”

Và cô tin như thế. Ít nhất là lúc này.


3305   5 ngày trước
bruhhlmaoo 54 người theo dõi
3305   5 ngày trước
Hãy đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận