Phía tối của sự đợi chờ

PHÍA TỐI CỦA SỰ ĐỢI CHỜ

Kỳ 1: Lời nhờ vả và những cơn sóng ngầm

Buổi chiều tĩnh mịch,tại khu tập thể Thanh Xuân, một khu cư xá cũ nằm sâu trong con ngõ nhỏ của Hà Nội, nơi những dãy hành lang hun hút và mảng tường vàng ố tạo nên một bầu không khí tách biệt với sự xô bồ ngoài kia.

Trong một căn hộ ở tầng hai, không gian vắng lặng đến mức tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng trở nên dồn dập. Linh ngồi trên sofa, chiếc áo lụa hai dây mỏng tang dính sát vào làn da trắng hồng, để lộ những đường cong phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Ánh nắng chói chang xiên qua khe rèm, vô tình làm nổi bật những điểm nhạy cảm ẩn sau lớp vải mỏng manh.Linh hiện đang là biên tập viên cho một tạp chí thời trang và lối sống. Côngv iệc hằng ngày của cô là vùi đầu vào những trang bản thảo hào nhoáng, những bài viết về tình yêu lãng mạn và sự kết nối tâm hồn. Nhưng trớ trêu thay, chính người phụ nữ hằng ngày vẽ ra những kịch bản hạnh phúc cho độc giả lại đang chết dần trong sự ghẻ lạnh của không gian trống trải. Cô thường xuyên phải làm việc tại nhà, đối mặt với chiếc màn hình máy tính vô tri và bốn bức tường câm lặng, điều đó càng khiến đầu óc cô dễ dàng sa đà vào những mộng tưởng xác thịt điên rồ.

Ánh mắt Linh dừng lại trên bức ảnh cưới treo giữa phòng khách. Chồng cô, anh Tuấn, là một kỹ sư địa chất chuyên cắm chốt tại các mỏ khoáng sản vùng núi phía Bắc. Công việc của anh là những chuyến băng rừng lội suối, những tháng ngày sống trong lán trại heo hút. Khoảng cách hàng ngàn cây số giữa căn nhà này và những công trường biên viễn khiến mỗi năm số ngày họ bên nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Linh dời đến khu tập thể này cách đây vài tháng sau khi căn chung cư cũ bị giải tỏa. Tuấn chọn nơi này vì cho rằng nó yên tĩnh, phù hợp để cô tập trung viết lách trong lúc chờ anh. Nhưng anh không biết rằng, việc đẩy một người đàn bà đang độ xuân sắc vào một góc khuất ít người qua lại, trong khi công việc của cô luôn đòi hỏi sự thăng hoa về cảm xúc, chỉ càng làm nỗi cô đơn thêm đậm đặc. Mỗi khi gọi về, giọng Tuấn thường lẫn trong tiếng gió đại ngàn, anh luôn lặp lại một lời hứa quen thuộc:

-Ráng đợi anh nốt đợt khảo sát này, anh sẽ xin chuyển về phân viện gần nhà để được ở bên em mỗi ngày. Vợ chồng mình sẽ không phải xa nhau biền biệt thế này nữa.

Nhưng cái "nốt đợt này" đã kéo dài suốt ba năm ròng rã. Những lời hứa đó từng là điểm tựa, nay lại trở thành một loại gông  xiềng , vây hãm tuổi xuân của Linh trong sự chờ đợi vô vọng. Cô khao khát một sự chạm xúc thực tế, một hơi ấm đàn ông bằng da bằng thịt. Cơ thể cô luôn nóng ran mỗi đêm, lồn ướt át chỉ vì một giấc mơ dâm đãng,ao ước được vuốt ve, được ôm ấp, được làm tình thật mãnh liệt, chứ không phải những câu an ủi qua sóng điện thoại chập chờn.

Và rồi, Minh xuất hiện như một thỏi nam châm đầy ma lực. Ngay từ những ngày đầu, Linh đã không giấu nổi sự cảm mến dành cho anh hàng xóm làm nghề sửa chữa điện nước tự do ấy. Ở Minh tỏa ra một thứ năng lượng phồn thực, mạnh mẽ với những khối cơ bắp săn chắc và ánh mắt luôn nhìn cô bằng sự thèm khát trần trụi, không hề che đậy. Thay vì sợ hãi, Linh lại cảm thấy hưng phấn trước sự thèm khát đó. Cô nhận ra mình thường xuyên đứng bên cửa sổ chỉ để lén nhìn anh làm việc, hay cố tình chọn những bộ đồ mặc nhà gợi cảm nhất mỗi khi biết chắc sẽ chạm mặt anh ngoài hành lang.

Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều nắng gắt cách đây vài tháng, khi Linh vừa dọn về căn hộ tại Khu tập thể Thanh Xuân. Giữa cái nắng cháy da, Linh đang loay hoay, mồ hôi nhễ nhại với mớ đồ đạc lỉnh kỉnh thì Minh xuất hiện. Thực ra, Minh đã đứng tựa ban công đối diện hút thuốc từ lâu, lặng lẽ quan sát người đàn bà có vóc dáng mảnh mai nhưng vô cùng gợi cảm đang chật vật một mình qua làn khói xám.

Sự xuất hiện của Minh không ồn ào. Anh không lên tiếng chào hỏi vồn vã, mà lặng lẽ tiến lại gần, đôi bàn tay to bản, gân guốc trực tiếp nắm lấy cạnh chiếc tủ gỗ nặng nhất mà Linh đang cố sức đẩy. Linh giật mình ngước lên, đập vào mắt cô là gương mặt góc cạnh, phong trần và đôi mắt sâu thẳm, ít biểu cảm của gã hàng xóm. Chẳng đợi cô đồng ý, Minh dùng đôi cánh tay cuồn cuộn sức mạnh nhấc bổng chiếc tủ lên như một món đồ chơi. Anh chỉ hất hàm nhẹ về phía cánh cửa đang mở, ra hiệu cho Linh dẫn đường. Trong cái không gian hẹp và nóng bức của hành lang, cơ thể cả hai vô tình va chạm liên tục; mùi mồ hôi nồng nàn từ chiếc áo may ô đẫm nước của Minh phả vào mặt Linh, khiến cô cảm thấy ngột ngạt nhưng lại kích thích một cách kỳ lạ.

Khi món đồ cuối cùng được đặt vào vị trí, Minh đứng thẳng người, dùng vạt áo lau vội mồ hôi trên trán, để lộ cơ bụng săn chắc trong giây lát. Anh đưa mắt nhìn quanh căn nhà vắng lặng, rồi dừng lại ở bức ảnh cưới. Thay vì hỏi han xã giao, anh chỉ buông một câu cộc lốc bằng chất giọng trầm khàn:

-Chồng cô đâu? Sao không phụ ?

Câu hỏi ngắn gọn nhưng xoáy thẳng vào thực tế khiến Linh bối rối kể về việc Tuấn đi công tác xa. Minh không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, ném cho cô một cái nhìn trực diện, đầy thèm khát trước khi quay lưng bước đi. Chính vẻ lầm lì, ít nói nhưng đầy uy lực ấy đã khiến Linh bị ám ảnh. Cô hiểu rằng đằng sau sự im lặng của người đàn ông này là một khao khát mãnh liệt đang chờ chực bùng phát, và chính cô cũng đang mong chờ ngày đó.

Gia cảnh của Minh đơn giản nhưng lại bao phủ bởi một màu xám buồn tẻ. Anh sinh ra trong một gia đình lao động bình dân; cha anh, một người thợ xây thầm lặng, đã qua đời sau một tai nạn lao động đau lòng cách đây 5 năm. Sau ngày đó, mẹ anh quyết định rời bỏ thủ đô ồn ào để về quê Quảng Nam nương tựa họ hàng, để lại căn hộ tập thể cũ kỹ này cho anh một mình lẻ bóng.

Từng có một mối tình thời sinh viên nồng cháy, nhưng rồi cũng tan vỡ bởi khoảng cách địa lý và cái thực tế phũ phàng của cuộc mưu sinh. Từ đó, Minh chọn cách sống độc thân, lặng lẽ với nghề sửa chữa điện nước tự do quanh xóm. Cuộc đời anh chỉ quẩn quanh với những bảng mạch chằng chịt và những đường ống kẽm lạnh lẽo. Chính cái sự đơn điệu, lầm lũi ấy đã khiến bản năng đàn ông trong anh luôn âm thầm trỗi dậy mỗi khi đêm về.

Kể từ khi Linh dọn đến, sự chú ý của Minh hoàn toàn bị cô chiếm trọn. Vẻ đẹp mặn mà của người hàng xóm mới, người luôn xuất hiện với vẻ ngoài thanh khiết, trang nhã nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một ngọn lửa khát khao bị kìm nén, đã đánh thức con quái vật đang ngủ yên trong anh. Minh nhận ra giữa anh và cô có một sự tương đồng kỳ lạ: cả hai đều đang "lẻ bóng" trong chính căn nhà của mình. Anh thầm khao khát được dùng đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì kìm búa của mình để lấp đầy khoảng trống mênh mông trong căn nhà vắng bóng đàn ông của cô, để một lần được chạm vào cái "ngọn lửa" mà anh tin rằng chỉ có mình mới có thể thổi bùng lên được.

Kể từ lần gặp gỡ định mệnh đó, giữa hai căn hộ đối diện bắt đầu xuất hiện những sợi dây liên kết vô hình. Họ thường xuyên chạm mặt nhau nơi hành lang hẹp hay cầu thang bộ cũ kỹ. Minh vốn lầm lì, nhưng anh bắt đầu chủ động tìm những cái cớ rất "đàn ông độc thân" để tiếp cận Linh. Có khi là chiếc bóng đèn hành lang phía cửa nhà cô bị cháy và anh tự nguyện thay giúp mà chẳng đợi cô nhờ, lúc lại là cái cớ mượn kim chỉ để khâu vá áo . Thực chất, cả hai đều hiểu những món đồ đó chỉ là cái cớ để anh được đứng trước cửa nhà cô lâu hơn một chút.

Mỗi lần như vậy, Linh thường xuất hiện trong những bộ đồ mặc nhà bằng lụa mỏng manh, cố tình đứng tựa vào khung cửa để Minh có thể cảm nhận rõ rệt mùi hương sữa tắm hoa nhài dìu dịu tỏa ra từ làn da mình. Cô hay nhìn anh bằng ánh mắt lúng liếng, buông những câu đùa nửa thật nửa giả:

- Anh Minh cứ loay hoay một mình thế này mãi không thấy chán sao? Đàn ông con trai gì mà cái kim sợi chỉ cũng phải đi mượn, hay là sang đây em 'nuôi' luôn cho tiện, đỡ phải chạy đi chạy lại cho cực thân.

Minh vốn ít nói nên chỉ khẽ gật đầu hoặc nhếch môi cười nhạt, nhưng Linh thừa hiểu sự im lặng đó là để đè nén một cơn sóng dữ. Cô thấy rõ dục vọng cháy bỏng trong ánh mắt anh mỗi khi nó lén lướt qua đôi chân thon hay bờ vai trần đang cố tình trễ nải của mình. Linh thích cảm giác ấy – cảm giác được làm chủ cuộc chơi, được khiêu khích một người đàn ông lầm lì, mạnh mẽ khiến anh ta phải khao khát mình đến mức nghẹt thở. Và chính sự khao khát trần trụi từ anh lại phản chiếu ngược lại, khiến cơ thể cô rạo rực, nóng ran một cách lạ kỳ trong những đêm dài vắng chồng.

Sau nhiều ngày để những ham muốn âm ỉ thiêu đốt, hôm nay Linh quyết định sẽ bước qua lằn ranh. Đứng trong gian bếp, nhìn chiếc vòi nước đang rỉ từng giọt vô hồn xuống bồn rửa, cô hít một hơi thật sâu rồi cầm điện thoại lên. Những đầu ngón tay cô khẽ run khi soạn dòng tin nhắn:

“Anh Minh ơi, cái ống nước nhà bếp của

em bị tắc rồi, nước không chảy được chút nào cả. Em loay hoay mãi mà không biết sửa sao... Anh sang giúp em một chút được không?” Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy mười giây, màn hình đã sáng lên hồi đáp. Sự nhanh chóng đó khiến Linh hiểu rằng, bên kia , người đàn ông ấy cũng đang chờ đợi một cái cớ giống như cô. “Được chứ Linh, em đợi một chút, anh sang ngay đây.”

Linh mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ đắc thắng, tim đập nhanh hơn thường lệ vì một dự cảm đầy kích thích. Cô vội vàng bước vào phòng ngủ, đứng trước tấm gương lớn rồi trút bỏ bộ đồ mặc nhà thông thường. Cô chọn cho mình một chiếc váy ngủ bằng lụa satin mỏng dính màu mận chín, với phần cổ khoét sâu hun hút, để lộ đôi gò bồng đảo căng đầy phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.

Bên ngoài, cô khoác hờ một chiếc áo choàng mỏng tang, nhẹ bẫng như tơ hồng. Chiếc áo khoác ấy chẳng thể che giấu được điều gì, trái lại, sự nửa kín nửa hở, lúc ẩn lúc hiện của làn da trắng ngần dưới lớp vải xuyên thấu càng làm cho cơ thể cô trở nên mướt mát và mời gọi hơn bao giờ hết. Linh khẽ nới lỏng sợi dây thắt ngang eo, để vạt áo trễ xuống vai, lộ ra bờ xương quai xanh thanh tú và một phần bầu ngực căng tròn nõn nà.

Cô nhìn vào gương, khẽ liếm môi cho thêm phần mọng ướt, rồi tự mỉm cười với vẻ ngoài đầy nhục cảm của mình. Bộ trang

phục này chính là một cái bẫy hoàn hảo, đủ để khiến bất kỳ người đàn ông sắt đá nào cũng phải phát thèm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chỉ vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên— dồn dập và mạnh mẽ. Tiếng động ấy xé toạc sự tĩnh lặng, khiến nhịp tim Linh đập loạn như trống trận. Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại vạt áo khoác mỏng tang để lộ những khoảng da thịt nõn nà đầy khiêu khích. Linh thừa hiểu, khi cánh cửa này mở ra, ranh giới đạo đức sẽ chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho những dục vọng trần trụi bắt đầu.

Cánh cửa vừa mở, dáng vẻ cao lớn của Minh đã choán hết tầm mắt Linh. Anh đứng đó, lầm lì và vững chãi như một tảng đá, tỏa ra hơi nóng nam tính hầm hập phả vào không gian. Chẳng cần trau chuốt, chính cái vẻ phong trần, bụi bặm của một người đàn ông lao động dày dạn sương gió ở anh lại khiến Linh thấy nghẹt thở.

Ánh mắt Minh khẽ tối lại khi chạm vào bộ váy ngủ lụa mỏng tang trên người Linh. Anh không vội vã, mà thong thả lướt nhìntừ bờ vai trần nõn nà, dừng thật lâu nơi khe ngực sâu hoắm lộ ra dưới lớp vải xuyên thấu, rồi trượt xuống đôi chân thon dài trắng muốt. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng hơi thở của Minh bỗng trở nên nặng nề và gấp gáp hơn, đối chọi với sự tĩnh lặng đầy dục vọng của căn nhà vắng.

Minh hắng giọng, cố lảng tránh ánh mắt khỏi những khoảng da thịt lộ liễu của Linh, nhưng chất giọng khàn đặc đã phản bội lại vẻ ngoài bình tĩnh của anh:

- Vòi nước nhà cô bị sao ? Để tôi vào xem qua một chút...

Anh nói bằng vẻ mặt nghiêm nghị của một người thợ đang tập trung vào công việc, bàn tay nắm chặt hộp dụng cụ để ngăn bản thân không chạm vào bờ vai trần đang mời gọi trước mắt. Dù gương mặt vẫn cố giữ nét đoan chính, nhưng lồng ngực vạm vỡ của Minh phập phồng liên tục, và hơi thở nặng nề của anh đã vô tình tố cáo cơn sóng ngầm đang cuộn chảy bên trong khi anh lách người bước qua cô để vào bếp.

Linh đứng sát bên, im lặng quan sát từng chuyển động của Minh. Trong gian bếp chật hẹp, cô cố tình cúi thấp người khi đưa dụng cụ giúp Minh, để lớp lụa mỏng lướt qua cánh tay gân guốc của anh.

Minh lầm lì làm việc, đôi bàn tay thoăn thoắt xử lý đường ống. Chỉ 15 phút sau, anh đứng thẳng người, mồ hôi nhễ nhại khiến những khối cơ bắp lấp lánh dưới ánh đèn.

-Xong  rồi,  cô  thử  vặn  xem!  Minh  nói, giọng khàn đặc trong khi cố giữ vẻ bình tĩnh.

Linh vặn vòi, nước phun mạnh. Cô xoay người lại, nhìn anh bằng ánh mắt đầy tình tứ:

-Cảm ơn anh nhiều nhé, không có anh chắc em chịu chết mất. Anh ngồi nghỉ chút đi, để em lấy nước mát cho anh, nhìn anh vất vả thế này em xót quá.

Cô rót hai ly nước mát từ tủ lạnh, rồi đưa một ly cho Minh, ngón tay cố tình lướt chậm qua mu bàn tay thô ráp của anh, khiến Minh cảm thấy như một luồng điện xẹt qua sống lưng.Cả hai ngồi lại bên bàn bếp. Thay vì ngồi đối diện, Linh kéo ghế sát lại bên cạnh Minh, đến mức hơi nóng từ cơ thể vạm vỡ của anh phả thẳng vào làn da trần của cô. Dưới gầm bàn, đầu gối cô khẽ chạm vào đùi anh, một sự tiếp xúc âm thầm nhưng đầy khiêu khích.

- Anh Minh khéo tay thật, vòi nước cứng

đầu thế mà anh xử lý loáng cái là xong! Linh nói, giọng cô trầm xuống, mang theo sự mời gọi lộ liễu.

Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh ẩn

ý:

-Anh biết rồi đấy, chồng em cứ đi miết tận ngoài núi phía Bắc, căn nhà này nhiều lúc vắng đến phát sợ. Có những lúc hư hỏng thế này... em chẳng biết cậy nhờ vào ai ngoài anh.

Linh nhấp thêm một ngụm nước, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt góc cạnh của Minh, cô khẽ hỏi:

- Mà anh Minh này, sao anh cứ thui thủi một mình mãi thế? Anh khỏe mạnh, khéo tay lại hiền lành, sao không tìm cho mình một người vợ để sớm tối có người chăm sóc ? Minh khựng lại, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào ly nước lạnh đang rịn mồ hôi trên tay. Anh cười nhạt, một nụ cười tự giễu đầy vẻ phong trần:

-Tôi  sống  vậy quen  rồi. Làm  cái nghề chân tay lấm lem, suốt ngày hít khói bụi với cống rãnh thế này, ai người ta thèm tôi đâu mà cưới.

Linh nghe vậy liền đặt ly nước xuống bàn, hơi rướn người về phía anh, để tà áo ngủ trễ xuống sâu hơn nữa. Cô thầm thì, giọng nói như rót mật vào tai:

-Ai bảo là không ai thèm? Tại anh cứ lầm lì quá, chứ đàn ông như anh... khối người mong mà chẳng được đấy.

Câu nói của Linh như một mồi lửa ném vào bãi cỏ khô. Minh quay sang, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ né tránh nữa mà trực diện nhìn xoáy vào đôi mắt đang ướt át của Linh. Hơi thở của anh trở nên nóng rực, mùi da thịt đàn ông tỏa ra nồng nặc khiến không gian nhỏ hẹp giữa hai người như muốn bốc cháy.

Linh cười khẽ, nghiêng người sát hơn, khe ngực lộ rõ trước mặt anh, mùi hương cơ thể cô tỏa ra sự rạo rực:

-Anh nghĩ em đẹp hả? Anh hay nhìn em lắm phải không?

Cô đặt tay lên tay anh, vuốt nhẹ từ cổ tay lên cánh tay rắn chắc:

-Ở nhà một mình em mặc thế này ở nhà thôi... Anh nhìn xem, anh có thích không?

Minh nuốt nước bọt, mắt dán vào bầu vú căng tròn, núm vú cương cứng in rõ dưới lớp ren. Linh cười trêu, giọng thì thầm dâm đãng:

-Nhìn gì mà dữ vậy ? Hay anh muốn... xem thêm ?

Linh không nói thêm lời nào, đôi tay cô thong thả luồn vào vai áo, gạt phăng chiếc áo khoác mỏng rơi xuống sàn. Bây giờ trước mặt Minh chỉ còn là lớp lụa mỏng dính, phô bày toàn bộ những gì nảy nở nhất. Cô rướn người, môi sát rạt bên tai anh, giọng đặc quánh:

-Cởi ra rồi đấy. Anh định cứ đứng nhìn thế này mãi à? Hôn em đi, nếu anh thực sự là đàn ông.

Cái vẻ lầm lì của Minh vỡ vụn ngay lập tức. Câu thách thức của Linh như gạt phăng nấc khóa cuối cùng. Chẳng cần hoa mỹ, anh xoay phắt người lại, bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vì kìm búa siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh vào lồng ngực vững chãi.

Rồi ghì chặt lấy gáy Linh, chiếm trọn lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo, đầy tính chiếm hữu. Linh không hề né tránh, cô nồng nhiệt đáp lại, để mặc đầu lưỡi của cả hai quấn lấy nhau cuồng nhiệt, hơi mát lạnh của nước lọc ban nãy giờ đây đã bị thiêu rụi bởi hơi thở nóng hổi, gấp gáp. Bàn tay chai sần của Minh không còn giữ vẻ lịch sự thường ngày, anh luồn thẳng vào bên dưới lớp áo ren đỏ mỏng manh.

Cảm giác da thịt chạm vào nhau khiến cả hai cùng run lên. Anh siết chặt lấy bầu ngực đầy đặn của Linh, lòng bàn tay ma sát mạnh bạo khiến cô rên rỉ ngay trong cổ họng, những âm thanh mê dại bị nụ hôn của anh nuốt chửng. Linh quấn chặt lấy vai Minh, móng tay khẽ bấm vào lớp áo của anh, cơ thể cô uốn cong như một cung đàn đang rung lên bần bật vì những đợt sóng khoái cảm đầu tiên tràn về. Không gian bếp vốn tĩnh lặng giờ chỉ còn tiếng hơi thở dồn dập và nhịp tim đập loạn xạ, đánh dấu khoảnh khắc lý trí hoàn toàn đầu hàng trước bản năng.Linh hoàn toàn hóa thân thành một kẻ săn mồi đầy khao khát. Cô không ngồi yên để đón nhận mà chủ động tấn công, đôi bàn tay mềm mại luồn vào gấu áo thun của Minh, thô bạo lột phăng nó ra khỏi lồng ngực vững chãi.

Ngay khi làn da bánh mật của anh lộ ra, Linh lao vào như thể muốn nuốt chửng, đôi môi đỏ mọng miết dọc theo hõm cổ, rồi bất ngờ cắn mạnh lên bả vai anh. Một dấu răng đỏ hồng hiện lên rõ rệt trên khối cơ căng cứng, một sự đánh dấu chiếm hữu đầy hoang dại.

Minh gầm nhẹ trong cổ họng, tiếng gầm của một con mãnh thú vừa được tháo cũi sổ lồng. Anh nhấc bổng Linh lên, ép chặt lưng cô vào mép bàn bếp lạnh lẽo, tạo nên một sự tương phản tàn khốc với hơi nóng đang hầm hập tỏa ra từ hai phía. Mùi mồ hôi nồng nàn của người đàn ông phong sương quyện chặt lấy hương hoa nhài thanh khiết trên làn da Linh, tạo thành một thứ mùi vị của sự tội lỗi nhưng đầy mê hoặc.

Họ quấn lấy nhau, không còn chút e dè hay giữ kẽ. Những cái chạm không còn là vuốt ve đơn thuần mà là sự cấu xé, siết chặt. Bàn tay Minh thô ráp miết mạnh dọc theo sống lưng Linh, khiến chiếc váy ngủ xô lệch, trong khi Linh điên cuồng vò nát mái tóc của anh, kéo sát đầu anh vào hõm ngực mình. Không gian bếp đặc quánh,tiếng thở dốc hỗn hển hòa cùng tiếng va chạm thịt da vang lên rời rạc, biến màn dạo đầu thành một cuộc giao tranh mãnh liệt mà ở đó, lý trí đã hoàn toàn bị thiêu rụi dưới ngọn lửa của dục vọng trần trụi.

Rồi Minh lật Linh nằm ngửa lên bàn bếp, xé toác cổ chiếc váy ren , ngậm lấy núm vú phải, mút mạnh, lưỡi xoáy tròn, răng cắn nhẹ khiến Linh cong người rên rỉ:

-A... anh bú giỏi quá... bú mạnh nữa đi...

vú em sướng quá...!

Tay kia bóp vú trái đến đỏ ửng, ngón tay vê núm vú khiến Linh giãy giụa. Tay cô luồn xuống quần anh,nhanh chóng kéo khóa quần của Minh rồi nắm lấy con cặc gân guốc đang cương cứng ngắc, nóng ran, vuốt ve lên xuống một cách chậm rãi, bàn tay cô chà chà đầu khấc bóng nhẫy khiến Minh rên lên khoái lạc.

Minh cũng đáp lại bằng cách trườn xuống dưới, kéo quần lót của Linh xuống tận đầu gối. Anh dí mũi vào lồn cô, hít hà mùi hương dâm đãng nồng nàn, rồi liếm nhẹ khe lồn từ dưới lên, chạm vào hột le cương cứng nhỏ xinh. Linh giật bắn, tay bấu chặt tóc anh:

-Liếm em đi anh... móc lồn em nữa...!

Minh đút hai ngón tay vào lồn ướt nhẹp, nóng hổi, móc cong lên đến mức chạm phải điểm G, trong khi lưỡi mút hột le mạnh mẽ, tiếng chóp chép dâm dục vang lên. Nước lồn tuôn ra ướt đẫm cằm anh, Linh quằn quại, rên dâm đãng:

-Sướng quá anh ơi... móc nhanh nữa... lồn em sắp ra rồi...!

Sau vài phút dạo đầu, Linh không thể chịu nổi, cô lật người rồi dứt khoác quỳ gối trên mặt bàn, chổng mông thật cao, bờ mông trắng mịn rung rung mời gọi địt cái lồn này bằng tư thế "Doggy". Minh vô cùng thích thú ,ở sau lưng liền cầm con cặc chà chà đầu khấc lên khe lồn ướt nhẹp, tiếng chóp chép vang lên. Linh van xin, giọng run rẩy:

-Anh Minh... đâm vào đi... lồn em thèm quá rồi... đút sâu vào đi...! Minh nắm chặt hai bên hông Linh, đâm PHẬP một phát thật mạnh. Con cặc to dài chui tọt vào sâu tận gốc, đầu khấc đâm thẳng vào điểm G. Linh hét lên khoái lạc:

-Aaaa... sâu quá anh Minh ơi... em bị lấp đầy rồi... sướng muốn chết ! Minh bắt đầu nhấp điên cuồng, từng cú rút ra gần hết rồi đâm phập vào thật sâu, tiếng da thịt chạm nhau bạch bạch bạch vang khắp bếp. Mông của Linh rung lắc dữ dội theo mỗi cú đâm, hai bầu vú cô nảy tưng tưng.

Linh không còn giữ được chút lý trí nào, những tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra liên tục: rên rỉ không ngừng:

-Nhanh nữa đi anh... đâm mạnh con cặc gân guốc này vào lồn em đi... lồn em siết chặt rồi... em sướng quá... đâm sâu nữa đi... em sắp ra... rồi anh ơi ...!

Minh dùng bàn tay to khỏe túm lấy tóc Linh , kéo ngược đầu cô ngửa ra sau để lộ chiếc cổ trắng ngần đang run rẩy, đồng thời ép lưng cô cong gập xuống mặt bàn. Anh bắt đầu nhấp dồn dập nhanh như máy khoan. Cặc của anh ra vào lồn cô không ngừng nghỉ, nước lồn bắn tung tóe. Linh run bần bật, bên trong lồn co bóp dữ dội siết chặt, như muốn nghiền nát mọi thứ. Rồi đột nhiên cô hét lên một tiếng dài đầy thỏa mãn, cơ thể giật giật liên hồi, dâm thủy phun mạnh ra ngoài, ướt đẫm mặt bàn và đùi Minh.

Minh vẫn chưa dừng lại, anh bồi thêm vài cú đâm thật sâu và mạnh, cảm nhận lồn Linh vẫn co giật vì dư âm cực khoái. Rồi anh rên lên, cặt anh giật giật – bắn ào ào từng đợt tinh nóng hổi đầy lồn Linh.Khi anh rút ra, dòng nhựa sống trắng đục tràn theo, chảy dài xuống đùi Linh và nhỏ giọt xuống sàn bếp lạnh lẽo. Linh nằm gục xuống, hơi thở đứt quãng, mông vẫn còn run rẩy vì cơn cực khoái quá lớn, lồn vẫn co giật nhẹ, mông run run.

Minh nằm xuống bên cạnh,vòng tay ôm lấy Linh từ phía sau, bàn tay thô ráp lại bắt đầu vân vê bầu ngực mềm mại, xoáy nhẹ quanh núm vú đang cương cứng vì dư vị dâm đãng. Linh xoay mặt lại, trao cho anh một nụ hôn nồng mùi dục vọng, thì thầm bằng giọng khàn đặc, khẽ cười:

- Sao trông anh to con, vạm vỡ thế này mà lại... ra nhanh thế? Em còn chưa kịp hưởng hết mà.

Minh cười khẽ, cắn nhẹ vành tai cô:

- Thú thật với em... anh nhịn quá lâu rồi. Lại gặp cái kiểu của em, đàn ông sắt đá đến mấy cũng đổ chứ đừng nói là anh. Với lại, đây là lần đầu anh được chạm vào một người như em, cảm giác nó khác hẳn...

Linh khẽ rướn người, đôi môi mọng ướt ghé sát vào tai Minh, giọng nói như trách móc:

-Lần sau không được vội vàng thế này đâu nhé... Khi khác anh phải chiều em nhiều kiểu hơn đó, phải bù đắp cho bằng hết những ngày em một mình, anh rõ chưa?

Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt tối sầm lại nói với giọng đầy vẻ chiếm hữu:

- Được...em yên tâm, thợ sửa ống nước thì không bao giờ bỏ dở công việc đâu. Vừa rồi chỉ là 'thử máy' thôi, lần sau anh sẽ địt khi nào cho em phải xin tha và rên rỉ gọi tên anh thật to khi anh bắn tinh đầy lồn em thì mới thôi ! .

Linh tỏ vẻ e thẹn gật đầu đồng ý.

Cả hai nằm ôm nhau giữa gian bếp ngổn ngang, hơi thở dần ổn định lại trong bóng tối nhập nhoạng. Cả Linh và Minh đều hiểu rõ, cái ống nước bị tắc chỉ là một cái cớ rẻ tiền. Từ nay về sau, những lần “nhờ vả” sẽ còn dày đặc hơn, và phía tối của sự đợi chờ đã chính thức mở ra, nơi Linh tìm thấy sự thỏa mãn tột cùng trong vòng tay gã hàng xóm thay vì người chồng xa xôi.


3685   1 tháng trước
Tainocong 0 người theo dõi
3685   1 tháng trước
Hãy đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận